Home / VH-NT / Văn học / Nhiều cảm xúc dành cho buổi giao lưu thi ca giữa Việt Nam và Palestine

Nhiều cảm xúc dành cho buổi giao lưu thi ca giữa Việt Nam và Palestine

Sáng 17/12/2025; tại Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật TP.HCM đã diễn ra chương trình “Gặp gỡ thơ ca Việt Nam – Palestine. Chương trình như nhịp cầu nối giữa trái tim đến trái tim qua thi ca, có nhiều cảm xúc trào dâng được chia sẻ tại chương trình bằng những vầng thơ đong đầy nước mắt, từ một nỗi đau mà Việt Nam – Palestine đã từng và đang gặp phải…Chiến tranh và hòa bình, sự ẩn hiện trong thi ca được các nhà thơ của hai quốc gia xa xôi cùng diễn tả.

Buổi gặp gỡ còn có sự tham dự của nhà thơ Murad Sudani – Chủ tịch Hội Nhà văn Palestine, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà văn Trịnh Thị Bích Ngân – Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM và nhà văn Hữu Việt…cùng đại diện cộng đồng người Palestine tại TP.HCM, đại diện sở Văn hóa Thể thao TP.HCM và rất nhiều các nhà văn nhà thơ khác.

Nhà thơ Murad Sudani – Chủ tịch Hội Nhà văn Palestine, đọc 03 bài thơ tại buổi giao lưu

Nhà thơ Murad Sudani – Chủ tịch Hội Nhà văn Palestine đến Việt Nam để nói về thơ ca đương đại Palestine, hành trình văn học trong bối cảnh chiến tranh – hòa bình và những câu chuyện đau buồn của một đất nước chiến tranh, mà ở đó có nhiều nhà thơ chết trong tù và còn đang ở trong đó…Với những vầng thơ:

Tôi đến từ nơi đấy. Tôi có những ký ức.

Tôi sinh ra như những người khác được sinh ra.

Tôi có một người mẹ

Một ngôi nhà nhiều cửa sổ,

Tôi có anh em, bè bạn,

Và một buồng giam với cửa sổ lạnh

Tôi có mặt trăng, rất nhiều chim,

Và cây ô lui vĩnh cửu

Tôi đã bước đi trên miền đất ấy

Trước khi lưỡi kiếm biến thân người thành tấm mộc nặng trĩu

Tôi học chúng và dỡ bỏ tất cả

Chỉ để nói một từ duy nhất: Quê hương

(bản dịch của Vũ Hoàng Linh)

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, đọc bài thơ “Bài ca buồn cho Murat”

Còn Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, muốn nói về 10 ngày trên đất nước Palestine đầy thương yêu và đau đáu tình người, được thể hiện trong bài thơ ”Bài ca buồn cho Murat”

Không cần biết bất cứ lý do nào

Không cần phải hỏi là vì sao?

Không cần phải nghe ngóng những thầm thì hay đe dọa

Không cần phải nghĩ sau đó những gi sẽ xảy ra

Chỉ biết tôi đã ở đây trước hàng rào thép gai và những họng súng

Và anh Murat đang lướt về phía tôi

Murat những bước chân vang lên mặt đất

Dưới đám mây u buồn trên bầu trời biên giới Tổ Quốc anh

Mang theo những tiếng sấm những cơn mưa

Mang theo tiếng khóc dưới đám ô lui mọc dọc con đường

Tôi đang ở đây

Tôi đang đi trên Tổ quốc Anh

Murat tôi nghe thấy bài ca dân tộc anh Murat

Tôi đang thấy cây ô lui với chà là mọc lên trên những triền đồi xói cả

Murat tôi thấy những giọt nước mắt đẫm ướt trên núi đồi

Tôi nghe tiếng con cừu kêu cháy cả hoàng hôn

Đêm qua anh đã hát và tôi nghe vọng về

Từ núi đồi gió thổi lịch sử buồn thở than

Đêm qua anh quỳ xuống Murat

Hai bàn tay anh mở ra

Một tay đựng đầy chữ một tay máu chảy ròng ròng…

Nghe thơ do chính Murat đọc và Nguyễn Quang Thiều đọc, ở đâu đó trong hội trường đã có những giọt nước mắt ầm thầm nhỏ…để cúi đầu cảm nhân sự thương đau của chiến tranh.

Có nhiều vị khách mời không phải là nhà thơ, nhà văn…chưa từng đặt chân đến đất nước Palestine, nghe ở đó có chiến tranh nhưng không đau lòng bằng khi tận mắt và tận tai nghe thơ ca diễn tả về một đất nước đang có “chiến tranh” như buổi gặp gỡ thi ca này.

Chương trình khép lại trong không gian đọc thơ và trình diễn đàn tranh của nghệ sĩ Minh Loan, cùng sự góp mặt của Nhà thơ Mathmood Dawit – Nhà văn Hữu Việt, hay bài thơ trái tim ô lui của Nhà thơ Nguyễn Thánh Ngã: khi nghe người anh hùng Yasser Arafat nhắc rằng: “Đừng để cành Ô lui rời khỏi tay tôi”. Là người Việt Nam tôi biết, cành Ô lui cũng có trái tim…

Như Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã nói: ở Việt Nam có cây tre, cây dừa…nó là biểu tượng của dân tộc đia phương, bạn thử tưởng tượng, có ai đó muốn tàn sát thì chúng ta như thế nào? Vậy đó, ở Palestine, người ta nhổ hết cây ô lui, cây chà là…không muốn cho nó có sự sống. Nếu chúng ta mang chà là còn hột bên trong thì chúng ta được “giữ” ở sân bay để trả lại, vì đang chiến tranh!

Lê thị Giòng Mén